$570
Cung cấp các dịch vụ và sản phẩm chất lượng của rong xanh danh bai. Tận hưởng chất lượng và sự hài lòng từ rong xanh danh bai.Giữa muôn vàn những món ăn nổi danh như mì Quảng, bánh xèo, bánh tráng cuốn thịt heo… có một quán ăn giữa lòng Đà Nẵng chẳng bán ẩm thực "địa phương" nhưng lại được nhiều khách du lịch nước ngoài "rỉ tai" nhau đặt về thưởng thức, đó là Olivia Pizza 309 Hồ Nghinh (Phước Mỹ, Sơn Trà, Đà Nẵng). Vậy đâu là "bí quyết" khiến thương hiệu này chinh phục lượng đông đảo du khách đến vậy?Ra đời từ năm 2019, Olivia Pizza giờ đây đã trở thành một địa chỉ quen thuộc của nhiều khách du lịch nước ngoài. "80-85% khách hàng của quán hiện nay đang là khách nước ngoài như khách châu Âu, khách Hàn Quốc…", anh Ngô Văn Phước - chủ thương hiệu hào hứng chia sẻ.Để có được thành công như vậy, anh Phước tâm sự cũng tốn không ít thời gian để tìm ra hướng đi đúng đắn. Với kinh nghiệm 10 năm làm bếp, đặc biệt là những năm tháng làm tại các bếp Âu đã cho anh một sự thấu hiểu sâu sắc về khẩu vị của khách du nước ngoài. Cùng với việc nhận thấy các món đặc sản tại Đà Nẵng nay đã quá phổ biến, anh chọn khởi nghiệp với pizza.Khi được hỏi về công thức đặc biệt "níu chân" du khách, anh Phước không ngần ngại bật mí thêm: "Thương hiệu nào cũng có bí quyết riêng và quán của mình thì cũng không ngoại lệ. Mình nghĩ yếu tố quan trọng nhất để Olivia được yêu thích là do pizza bên mình làm đúng chuẩn vị Âu, toàn bộ nguyên liệu đều là hàng nhập khẩu. Đặc biệt, bột bánh luôn được làm tươi trong ngày, đế bánh lại mỏng nên người nước ngoài họ rất thích".Thế nhưng, chất lượng món ăn thôi là chưa đủ, việc thấu hiểu thói quen, tâm lý của khách hàng cũng rất quan trọng. Anh Phước cho biết, ban đầu, quán chỉ bán tới 1 giờ sáng, nhưng từ khi chuyển qua địa điểm mới tại Hồ Nghinh, anh nhận thấy khách ở đây thường đi chơi khuya tới 2-3 giờ, vì vậy mà nhu cầu đặt đồ ăn rất cao. "Thường các quán quanh khu này họ mở đến 2 giờ sáng thôi, nhưng quán mình mở tới 5 giờ lận. Có những đêm, khách Tây ở tận Hội An họ vẫn gọi đặt ship", anh Phước nhớ lại.Đặc biệt, để tiếp cận đến nhiều đối tượng khách hàng ngoại quốc hơn, anh Phước chia sẻ ngay từ những ngày đầu tiên khởi nghiệp, anh đã chọn hợp tác với GrabFood. "Có thể mọi người ít để ý chứ khách du lịch nước ngoài họ đến đây thường chỉ dùng Grab thôi. Vậy nên khách nước ngoài đặt GrabFood nhiều lắm. Quán mình chỉ có một cơ sở duy nhất tại 309 Hồ Nghinh mà tính riêng pizza thôi thì một ngày phải bán đến trăm chiếc qua Grab", anh cho biết thêm.Dẫu đã trở thành địa điểm yêu thích của nhiều khách du lịch nước ngoài nhưng anh Phước vẫn không ngừng thúc đẩy việc kinh doanh của thương hiệu thông qua việc mở rộng tệp khách hàng. Dù chưa tiết lộ kế hoạch cụ thể trong tương lai, anh Phước chia sẻ gần đây đã hợp tác với GrabFood để tham gia chương trình quảng bá trên các nền tảng mạng xã hội nổi tiếng của Hàn Quốc như Naver hay Kakaotalk.Nói về lý do hợp tác, anh Phước chia sẻ rằng Grab giờ đã quá phổ biến với khách du lịch nước ngoài và Olivia Pizza cũng đã đồng hành cùng GrabFood trong nhiều chương trình, ghi nhận hiệu quả rõ rệt nên anh quyết định hợp tác. Đặc biệt, quán của anh lại nằm ở đường Hồ Nghinh, chỉ cách đường Dương Đình Nghệ 1,5km - nơi được mệnh danh là "khu lưu trú của người Hàn Quốc".Vì vậy, anh tin rằng thông qua những bài giới thiệu của các blogger, thương hiệu của anh có thể tiếp cận tới lượng khách du lịch quốc tế tiềm năng, nhất là khách du lịch Hàn Quốc từ lúc họ chưa đặt chân đến Việt Nam. "Thêm nữa, mùa đông này đang là mùa khách du lịch họ tới Đà Nẵng để trú đông, cũng là mùa đắt khách của quán mình. Thời điểm quảng bá cũng rất hợp lý", anh Phước cho biết.Ngoài ra, song hành cùng việc hợp tác với GrabFood, dịp cuối năm, anh Phước cũng đẩy mạnh các chương trình tri ân khách hàng như tặng một lon Coca Cola cho đơn hàng từ 200.000 đồng. ️
Cung cấp các dịch vụ và sản phẩm chất lượng của rong xanh danh bai. Tận hưởng chất lượng và sự hài lòng từ rong xanh danh bai. ️

Khi còn ở tuổi thiếu niên, tôi nghĩ rằng mình không có cha, khác với bạn bè cùng trang lứa. Sau này tôi mới hiểu, "nhắc đến cha là điều cấm kỵ, vì cha là Việt Minh tham gia kháng chiến chống thực dân và đi tập kết ở miền Bắc".Mẹ tôi luôn dặn dò các con như vậy! Tôi cứ nghĩ tại sao cha là Việt Minh chống thực dân, mà lại không được nhắc đến; cũng như ông cố tổ Thủ khoa Nguyễn Hữu Huân của chúng tôi - một chiến sĩ yêu nước kiên cường chống thực dân, người bị thực dân chặt đầu, mà sau này dưới ách thực dân và chính quyền tay sai, gia đình nội của mẹ tôi mỗi lần đi thăm mộ phải lén lút trong đêm?!Tôi còn nhớ rõ như in, sau khi tiễn cha đi tập kết, được hơn một năm, trong một đêm vắng lặng bỗng nghe nhiều tiếng súng nổ chát chúa. Sáng hôm sau, mới biết có người bị lính phục kích bắn chết ngay phía sau nhà. Hai ngày sau đó, mới có người đến khiêng xác đi mai táng. Nhìn người chết được khiêng trên võng, mẹ tôi nghẹn ngào nói "người đàng mình đó con…".Tuổi thơ của tôi bị dày xéo bởi những cảnh đau thương như vậy! Trong một dịp xem phim tài liệu, được nghe phát biểu của đồng chí Mai Chí Thọ (là một trong những người lãnh đạo vùng Nam bộ lúc bấy giờ) nói về cảnh tàn sát của đế quốc và chính quyền tay sai, sau Hiệp định Genève 1954. "Mười người chết bảy còn ba, chết hai còn một, mới ra thái bình…". Chúng ta mới có thể hình tượng lại sự đau thương đến tột cùng của đồng bào miền Nam lúc bấy giờ.Ghi lại những ký ức này, tôi bày tỏ sự khởi đầu nhận thức cũng như tình cảm yêu nước của tôi. Đơn giản là chưa lý giải được căn nguyên và nguồn gốc cuộc đấu tranh trường kỳ để giải phóng dân tộc và thống nhất đất nước của nhân dân ta, mà sau này khi bước vào tuổi trưởng thành, tôi mới thấu hiểu...Cũng như bao chiến sĩ Quân giải phóng trên chiến trường miền Đông Nam bộ, tôi đã trực tiếp chiến đấu cho mục tiêu thống nhất đất nước.Tôi nhớ mãi lời động viên đầy tâm huyết của đại tướng Nguyễn Chí Thanh: Phải có cặp mắt nhìn xuyên qua ác liệt thì mới thấy được thắng lợi. Các chiến sĩ của chúng ta ở thời điểm đó, quả thật đã thể hiện xứng đáng quyết tâm, ý chí, lòng dũng cảm, quyết chiến, quyết thắng quân xâm lược.Trong dịp được tham gia làm bộ phim tài liệu Nhớ về Sài Gòn Mậu Thân 1968, tôi có phát biểu về ý nghĩa thắng lợi của sự kiện lịch sử này. "Tôi nghĩ không có một chiến thắng nào mà không trải qua ác liệt, hy sinh. Mậu Thân 1968 là một trong những điển hình đó, cái chúng ta được lớn nhất cần ghi nhận đầy đủ chính là vấn đề chiến lược…, để tiến tới sự kiện lịch sử - đại thắng mùa xuân 30.4.1975".Nhìn lại lịch sử từ sau Mậu Thân 1968 đến ngày giành thắng lợi hoàn toàn 30.4.1975, chúng ta càng thấy Đảng ta đã thấm nhuần sâu sắc tư tưởng chiến lược của Bác Hồ về công cuộc bảo vệ độc lập, tự do, hạnh phúc, thống nhất non sông.Ghi lại những dòng này, tôi bày tỏ những cảm xúc thể hiện khát vọng của một thanh, thiếu niên, một chiến sĩ trước vận mệnh của sự nghiệp giải phóng dân tộc… đã trải qua những thăng trầm, những thời điểm lịch sử của cuộc kháng chiến thống nhất non sông của nhân dân ta mà tôi đã được tham gia. Với cách nhìn, sự hiểu biết của tôi trong thời điểm lịch sử lúc bấy giờ.Thắng lợi của cuộc kháng chiến thống nhất non sông của nhân dân ta mà đỉnh cao có tính quyết định là đại thắng mùa xuân 1975 có ý nghĩa lịch sử sâu sắc. Là một trong những cơ sở lý luận và thực tiễn để Đảng ta định ra chủ trương, đường lối đúng đắn trong xây dựng và bảo vệ Tổ quốc trong giai đoạn hòa bình.Song các thế lực thù địch, chủ nghĩa bành trướng bá quyền nước lớn với mưu đồ chiến lược của riêng họ đã hậu thuẫn, chỉ đạo bọn phản động Pol Pot tiến hành chiến tranh xâm lược trên biên giới Tây Nam của đất nước ta. Và thất bại trong chiến lược này, chúng không ngần ngại mở cuộc chiến tranh xâm lược trên toàn bộ tuyến biên giới phía Bắc. Với chiêu bài láo xược "dạy cho Việt Nam một bài học".Có mặt vào thời điểm lịch sử trên chiến trường biên giới phía Bắc của Tổ quốc, tôi đã tận mắt nhìn rõ tội ác của quân xâm lược, và lòng căm thù của đồng bào ta, đặc biệt là đồng bào dân tộc, đã nghèo khó, lại bị giặc đốt phá nhà cửa gây biết bao đau thương, tang tóc…Đất nước ta đã trải qua cuộc đấu tranh trường kỳ chống xâm lược. Ước vọng lớn nhất của mỗi chúng ta là giữ gìn hòa bình để xây dựng và phát triển đất nước, mang lại cuộc sống ấm no hạnh phúc cho nhân dân.Tôi và gia đình cũng như bao đồng đội khác tin tưởng chắc chắn rằng: Không cách nào khác, Đảng ta phải kiên trì đường lối đổi mới, chủ động, sáng tạo phù hợp với quy luật khách quan, thực tiễn của đất nước và xu thế phát triển tất yếu của thời đại; nhằm đạt được mục tiêu: Dân giàu, nước mạnh, dân chủ, công bằng và văn minh. Tạo dựng vị thế Việt Nam ngày càng rộng lớn trong cộng đồng quốc tế, khu vực và đặc biệt là các nước láng giềng.Nỗ lực phấn đấu vì hòa bình, hợp tác cùng phát triển trên cơ sở tôn trọng độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và chế độ chính trị của nhau, cùng có lợi, là phương sách để giữ gìn hòa bình, xây dựng và phát triển đất nước bền vững, thịnh vượng sau bao năm trường kỳ đấu tranh giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước, bảo vệ vững chắc Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.Mỗi chúng ta không được lãng quên con đường đầy hy sinh mất mát để cả dân tộc được hưởng hòa bình, ổn định, xây dựng đất nước phát triển như ngày hôm nay. Tất cả người dân Việt Nam dù ở trong nước hay ở nước ngoài, trăm triệu người như một đang chuẩn bị hành trang bước vào kỷ nguyên mới, kỷ nguyên vươn mình của dân tộc.Với những chủ trương, quyết sách mang tính đột phá: Tăng cường sự lãnh đạo của Đảng, gắn với đổi mới phương thức lãnh đạo phù hợp; tinh gọn bộ máy; tháo gỡ điểm nghẽn về thể chế, tiếp tục chống tham nhũng, lãng phí và tiêu cực… cùng nhiều chủ trương lớn đồng bộ để đất nước ta có thể bay bổng, bay xa trong một thế giới đầy triển vọng nhưng cũng nhiều thách thức với đích đến sánh vai với các cường quốc năm châu…Đó chính là khát vọng, là niềm tin làm sâu sắc thêm niềm tự hào dân tộc về cuộc kháng chiến chống ngoại xâm cũng như đại thắng mùa xuân năm 1975.* Trung tướng Lưu Phước Lượng, nguyên Phó trưởng ban, Ban Chỉ đạo Tây Nam bộ ️
Khi ấy bến xe chưa hoạt động, chỉ có 3 tuyến xe buýt chạy đến nơi là 55, 76 và 93. Metro còn dang dở, ga cuối chỉ mới "khung sườn", chưa có mái che... Nhưng đứng bên dưới nhìn lên đường tàu điện tôi hình dung một sự sắp xếp khá hợp lý của hai nơi: nhà ga cuối cùng của metro và Bến xe Miền Đông (mới).Chiều ấy, tôi đi bộ một vòng khắp bến xe rộng bát ngát và đẹp, nhìn bao quát chẳng kém các bến xe ở Singapore hay ở Kuala Lumpur tôi đã từng đi, có khi còn đẹp hơn vì mới. Album hình tôi chụp hôm đó khá chi tiết khi xe qua những con đường mà tôi thấy có điểm gì đặc biệt ghi nhớ như cái tháp điều áp ở gần cầu Điện Biên Phủ... Và trên cao, đường metro chưa có gì lắm. Tôi mơ một ngày cho tôi "điền vào chỗ trống" có đoàn tàu trên những bức hình này.Để rồi bốn năm sau cũng ngẫu hứng, tôi ra khỏi nhà với ý định lượt đi sẽ đi lại tuyến buýt đó và lượt về tôi đi metro để tận hưởng cái cảm giác "điền vào chỗ trống" cho những tấm hình cũ.Đang mùa thành phố cây xanh lá và mùa rộn ràng của nhiều loại hoa như sứ, điệp vàng, lim xẹt, giáng hương, kèn hồng... bên đường thật đẹp, tràn đầy sức sống.Cái khác đầu tiên thấy được là tháp điều áp ở Điện Biên Phủ không còn màu xi măng như năm xưa mà được sơn hai màu trắng xanh. Tháp này và tháp ở Nhà máy nước Thủ Đức được xây dựng cùng lúc vào năm 1960. Lúc đó, tháp có tên gọi là Surge Tower (tháp trào), còn người dân Sài Gòn xưa thì quen gọi là "tháp phi thuyền Apollo". Nó khiến tôi nhớ một thời trường tôi học gần Nhà máy nước Thủ Đức. Vào buổi trưa đúng 12 giờ có tiếng còi hụ thật to, sinh viên học buổi sáng thì tan lớp rồi vào căng tin lấy cơm trưa; lớp học buổi chiều lục tục chuẩn bị lên lớp - những người cùng thế hệ tôi thời ấy chắc không thể nào quên. Tôi không biết bây giờ có còn tiếng còi hụ nữa không, thời tôi học đã qua gần nửa thế kỷ rồi!Chợ Thủ Đức vẫn như ngày nào tôi tuổi hai mươi, từ chợ tôi đạp xe qua mấy con dốc mới lên đến trường. Cũng một thời khó quên.Và kìa, đoàn tàu xinh xắn hiện ra ở đường trên cao vào nhà ga cuối cùng là Bến xe Miền Đông. Tôi phải thú thật, có một cảm giác thật khó tả trong tôi khi hình dung lại bốn năm trước mình đã qua đây nhìn lên cao với ước mơ được chụp những tấm hình "điền vào chỗ trống".Từ chỗ xe buýt ngừng, đường đi toàn bộ có mái che, đúng nghĩa "mưa không tới mặt, nắng không tới đầu". Bến xe đẹp, rộng rãi nhưng vắng khách dù xe đi về các tỉnh miền Đông và cả miền Tây. Có bảng điện tử lịch xe chạy, tiện nghi hơn nhiều các bến xe cũ, cảm giác này khá dễ chịu.Tôi hỏi chuyện hai người khách, ngẫu nhiên sao họ đều về miền Tây, một người đi Cần Thơ, một người về Cao Lãnh. Chị đi Cao Lãnh nói với tôi rằng, nếu chị ra Bến xe Miền Tây, xe về Cao Lãnh sẽ dừng trước nhà chị, nhưng vì chị mang đồ cồng kềnh đi từ Suối Tiên nên ra đây cho tiện. Có chút bất tiện là đi từ bến xe này, đến Cao Lãnh phải đi xe trung chuyển về nhà. Hai tuyến xe cùng về Cao Lãnh nhưng chạy khác đường.Tôi lòng vòng một lát rồi sang nhà ga metro trở về.Tôi xuống nhà ga Bến Thành và lên cửa số 3 là ngay chợ. Cái cảm giác như mình vừa đi một tour du lịch ngắn nào đó là có thật. Và thấy vui khi chính mình được nhìn lại sự thay đổi nhỏ của thành phố trong bốn năm từ một kỷ niệm lưu trên Facebook. ️